Thứ Bảy, 16 tháng 11, 2013

GIỮ .....NỒI CƠM ...!!!

Những ai đã từng cầm lá phiếu đi bầu người đại diện cho mình ở cấp Quốc hội .hình như chỉ biết về vị đó qua bảng niêm yết ,trên các bảng tin treo chỗ bầu cử . Có mấy khi hiểu được có tài gì ,có trình độ gì trên thực tế cuộc sống trước đó . Họ chỉ căn cứ vào những dòng chữ ghi trên đó ,tóm tắt tiểu sử ,thành tích ,trình độ học vấn ,các chức vụ cấp bậc đã nắm và đang nắm .Và thế là 5 gạch bỏ một hay 5 gạch bỏ 2 tùy từng số ứng cử viên của  đơn vị bầu cử ,họ chỉ gạch theo cảm nhận ,theo những dòng chữ ghi trên bảng niêm yết .


 Những dòng chữ ghi tóm tắt chung chung rất trừu tượng và ''ảo'' ảo thực sự khi đó là những dòng chữ ghi trình độ :  Thạc sỹ,Tiến sỹ ,giáo sư ,phó giáo sư ,trưởng phó này nọ ,giám đốc này nọ . Người có trình độ thực sự thì ít lắm ,hơn nữa có trình lại cần có cái ''Tâm'' với đất nước với nhân dân lại càng ít. Những tiếng nói trung thực và dám đối trên nghị trường các cấp càng nhỏ càng mất hút . 

Ở các cấp thấp ,các mối quan hệ cán bộ địa phương, quan hệ anh em bạn bè là mối quan hệ dây mơ dễ má ,gắn bó với nhau ,liên kết với nhau qua các buổi ăn nhậu bất cứ ở chỗ nào hầu như đều có mặt nhau . Chính vì vậy họ lại càng ''nể'' nhau theo lối Tôi cần anh và ngược lại Anh cần Tôi. Không tin tưởng được họ ,30% sáng cắp ô đi, tối cắp ô về như lãnh đạo cấp cao đã phát biểu không sai , nhưng ông chưa nói hết , số 70 % còn lại họ làm được bao nhiêu công việc mà nhân dân giao cho họ . Ít lắm ,quá ít là đằng khác ,ví dụ một cán bộ địa chính xã và 3 nhân viên ,1 trong những công việc của họ là  xem xét và cấp trả cho nhân dân ''Sổ đỏ'' ,ở những vùng nông thôn đất Ông cha tổ nghiệp để lại bao nhiêu năm nay cũng vẫn chưa có ''Sổ đỏ'' rất nhiều ,không yêu cầu gì nhiều ,chỉ mong họ mỗi tháng họ làm khoảng 10 quyển , thì từ 1993 đến nay họ đã làm được rất nhiều nhưng không có nơi làm rồi vẫn không cấp ,để trong tủ để vòi tiền khi gia chủ cần chạy chọt cần vay mượn . nhiều lĩnh vực khác cũng vậy thôi...!
Đại biểu dân cử ở cấp cao hơn họ ít có các mối quan hệ dây mơ tình cảm như ở cấp thấp ,nhưng họ lại quan trọng cho sự phát triển của đất nước . họ có tâm ,có trình độ thực sự thì đất nước sẽ có cơ hội phát triển . Nhưng hiện nay có được mấy người trong 500 vị đại biểu kia ,nói cho ''vuông'' kể cả có 1/5 hay hơn nữa trong số đó có tâm có tầm cũng chả nên cơm nên cháo gì cho đất nước khi cái thể chế chính trị này tồn tại . 

Họ có phát biểu mạnh mẽ,có kiến nghị xây dựng luật nhằm đảm bảo quyền cho người dân và an sinh xã hội ,trật tự kỷ cương ,nhưng chính họ lại vẫn bấm nút thông qua ,bằng chứng là tỷ lệ thông qua rất cao qua mỗi kỳ họp  xây dựng luật.

Có luật rồi mà khi thực hiện còn méo mó ,và luật chỉ là những thứ trong sách vở văn bản , còn luật ''đời''luật ''rừng'' mới thực tế .Quyền lực không kiểm soát quyền lực , tại sao vậy ? 
Vì tao có ghế ngồi, tao có ''nồi cơm'' ăn không lẽ tao lại đổ bỏ ''nồi cơm'' của mình khi biết chắc thằng nào cũng lo giữ ''nồi cơm'' của mình ,chả sợ thằng nào cướp 

Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013

TUYÊN NGÔN NHÂN QUYỀN QUỐC TẾ (The Universal Declaration of Human Rights)



(Đại hội đồng Liên Hợp Quốc thông qua và công bố theo Nghị quyết số 217A (III) ngày 10/12/1948)

LỜI DẪN: Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền (tiếng Anh: The Universal Declaration of Human Rights, UDHR) là tuyên ngôn về các quyền cơ bản của con người được Đại Hội đồng Liên Hiệp Quốc thông qua ngày 10 tháng 12 năm 1948 tại Palais de Chaillot ở Paris, Pháp. Lâu đài Chaillot cũng là nơi lưu giữ VĂN BẢN gốc.

Văn bản được viết1948 bỡi các chính khách, nhà khoa học và ký giả yêu chuộng hòa bình và công lý, tự do bình đẳng và bác ái. Những tác giả tiêu biểu đại diện cho các nhóm năm trong Ủy ban soạn thảo là John Peters Humphrey (người Canada), René Cassin (người Pháp), P. C. Chang (người Trung Quốc), Charles Malik (người Liban), Eleanor Roosevelt (chủ tịch ủy ban soạn thảo, người Hoa Kỳ),...
Bà Eleanor Roosevelt, cựu đệ nhất phu nhân của Hoa Kỳ (vợ cố Tổng thống Franklin D. Roosevelt), được bầu làm chủ tịch Ủy ban dự thảo văn kiện.

Theo Giáo sư Paul Gordon Lauren (Canada), người cổ súy và nhà đấu tranh cho Nhân quyền hàng đầu thế giới, thì "thời điểm Ủy ban Nhân quyền đang dự thảo ngôn từ của Tuyên ngôn Nhân quyền, sự luân chuyển giữa phát triển và khủng hoảng quốc tế ngày càng trở nên trầm trọng:

• Liên bang Xô-viết áp đặt chính sách Tấm màn sắt đối với Đông Âu.
• Chiến tranh Lạnh giữa Hoa Kỳ và Liên bang Xô-viết ngày càng lan rộng.
• Cuộc chạy đua vũ trang – các loại vũ khí nguyên tử hủy diệt hàng loạt – ngày càng gia tăng.
• Bức tường Berlin được dựng lên
• Bạo lực bùng nổ tại các nước thuộc địa nhằm vào những người kiên quyết đứng lên đòi quyền tự quyết.
• Lực lượng quân đội của Mao Trạch Đông đang thắng lợi ở Trung Quốc.
• Xung đột vũ trang tại Palestine xoay quanh vấn đề thành lập một nhà nước Ixaren độc lập bùng nổ.
• Các cuộc bạo loạn vì vấn đề chủng tộc bùng nổ ở một số nước (bao gồm cả Hoa Kỳ).
• Ấn Độ công khai phản đối Nam Phi vì các chính sách phân biệt chủng tộc tại nước này.
• Mọi người dân bắt đầu thách thức các chính phủ bằng cách công bố những vụ vi phạm về nhân quyền ra trước thế giới".

Vì thế sự ra đời của Tuyên ngôn Nhân quyền cũng gặp nhiều khó khăn. Lúc đó, người ta coi UDHR chỉ là “một khuyến nghị không mang tính ràng buộc về mặt pháp lý”.
Trải qua 65 năm (1948-2013) UDHR đã trở thành "văn bản gốc" làm nền tảng cho các Bộ luật và Công ước mang tính ràng buộc tất yếu cho các nước trên thế giới.
Bộ Luật Nhân quyền Quốc tế (1948)
Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị (1966)
Công ước Quốc tế về các Quyền Kinh tế, Xã hội và Văn hóa (1976)
... và Các văn kiện nhân quyền quốc tế và khu vực, như :
- Công ước châu Âu về Nhân quyền (1950);
- Công ước liên quan đến tình trạng của người tị nạn (1950);
- Công ước về quyền chính trị của phụ nữ (1952);
- Công ước về loại trừ các hình thức phân biệt chủng tộc (1965);
- Công ước về các quyền dân sự và chính trị (1966);
- Công ước về các quyền văn hóa, xã hội và kinh tế (1966);
- Công ước về nghiêm cấm và hình phạt tội phạm phân biệt chủng tộc (1973);
- Công ước về xóa bỏ mọi hình thức phân biệt đối xử với phụ nữ (1967);
- Công ước về chống tra tấn, nhục hình, đối xử vô nhân đạo và hạ nhục con người (1984);
- Công ước quốc tế về quyền trẻ em (1989);
- Công ước về bảo vệ quyền của tất cả các công nhân nhập cư và các thành viên gia đình họ năm (1990).
- Công ước về quyền phát triển (1986);
- Công ước về các quyền và nhân phẩm con người (2007).
....

Điều trớ trêu là trong gần 30 nước chưa tham gia hoặc ký kết mà chưa thông qua Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị, có... Trung Quốc (ký 05 tháng 10, 1998, nhưng chưa thông qua). Một nước lớn cùng với Việt Nam, Nga,.. vừa được bầu vào Hội đồng Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc hôm 12/11/2013.

Việt Nam (theo báo chí truyền thông) đang tự hào vì trúng cử HĐNQ LHQ với số phiếu cao nhất (184/192). Công dân Việt Nam không thể không biết Tuyên Ngôn Quốc tế về Nhân Quyền (UDHR) và các Công ước liên quan ! Từ nay, mọi người có thể mang theo tờ rơi về UDHR và các Công ước mà Việt Nam đã tham gia phân phát cho nhân dân mà không bị làm khó dễ 

UDHR đã từng được các Facebooker đăng tải lâu nay. Nhưng nhân dịp "chiến thắng ngoạn mục của Việt Nam trên trường quốc tế về Nhân quyền",Tôi xin đăng lại UDHR bằng tiếng Việt !

Xin chia sẻ với các bạn và biến nó thành hiện thực trên đất nước thân yêu của chúng ta !

Eleanor Roosevelt (người tham gia soạt thảo) cầm bản dịch tiếng Tây Ban Nha của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền
Eleanor Roosevelt (người tham gia soạt thảo) cầm bản dịch tiếng Tây Ban Nha của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền


LỜINÓI ĐẦU

Với nhận thức rằng:
Việc thừa nhận phẩm giá vốncó, các quyền bình đẳng và không thể tách rời của mọi thành viên trong gia đìnhnhân loại là cơ sở cho tự do, công bằng và hoà bình trên thế giới;
Sự coi thường và xâm phạm các quyền con người đã dẫn đến những hành độngtàn bạo xúc phạm tới lương tâm nhân loại, và việc xây dựng một thế giới trongđó con người được tự do ngôn luận, tự do tín ngưỡng, không còn phải chịu nỗi sợhãi và nghèo khổ cùng cực, được coi là khát vọng cao nhất của loài người,
Điều cốt yếu là quyền conngười cần phải được pháp luật bảo vệ để con người không buộc phải nổi dậy nhưlà một biện pháp cuối cùng nhằm chống lại sự độc tài và áp bức.

Việc thúc đẩy quan hệ hữu nghị giữa các dân tộc là rất cần thiết.
Các dân tộc thuộc Liên Hợp Quốc đã tái khẳng định trong Hiến chương niềmtin vào các quyền cơ bản của con người, vào nhân phẩm và giá trị của mỗi conngười, vào các quyền bình đẳng giữa nam và nữ, và đã bày tỏ quyết tâm thúc đẩysự tiến bộ xã hội cũng như xây dựng các điều kiện sống tốt hơn, với sự tự dorộng rãi hơn;
Các quốc gia thành viên đã cam kết, cùng với Liên Hợp Quốc, phấn đấuthúc đẩy sự tôn trọng và tuân thủ chung các quyền và tự do cơ bản của conngười;
Sự nhận thức thốngnhất về các quyền và tự do kể trên là yếu tố quan trọng nhất để thực hiện đầyđủ cam kết này.

Do đó, Đại hội đồng Liên Hợp Quốc công bố,

Bản Tuyên ngôn toàn thế giới về quyền con người này là thước đo chungcho tất cả các quốc gia và các dân tộc, và cho cả mọi cá nhân và tổ chức xãhội, đánh giá việc thực hiện các mục tiêu của mình mà, trên cơ sở luôn ghi nhớbản Tuyên ngôn này, sẽ phấn đấu thúc đẩy sự tôn trọng các quyền và tự do cơ bảncủa con người thông qua truyền bá và giáo dục; cũng như thúc đẩy sự thừa nhậnvà tuân thủ chung và hữu hiệu các quyền đó không chỉ với người dân nước mình màvới cả các dân tộc ở các lãnh thổ thuộc quyền quản thác của nước mình, thôngqua các biện pháp tích cực, kể cả trong phạm vi quốc gia và quốc tế.

Điều 1.
Mọi người sinh ra đều được tự do và bình đẳng về nhân phẩm và các quyền.Mọi người đều được tạo hoá ban cho lý trí và lương tâm, và cần phải đối xử vớinhau bằng tình anh em.

Điều 2.
Mọi người đều được hưởng tất cả các quyền và tự donêu trong bản Tuyên ngôn này mà không có bất kỳ sự phân biệt đối xử nào vềchủng tộc, màu da, giới tính, ngôn ngữ, tôn giáo, quan điểm chính trị hoặc quanđiểm khác, nguồn gốc dân tộc hoặc xã hội, tài sản, thành phần xuất thân hay cácđịa vị khác.
Ngoài ra, cũng không có bất cứ sự phân biệt nào với một người mà dựatrên địa vị chính trị, pháp lý hoặc quốc tế của quốc gia hoặc lãnh thổ mà ngườiđó xuất thân, dù đó là lãnh thổ độc lập, uỷ trị, quản thác, chưa được tự quảnhay đang phải chịu bất kỳ hạn chế nào khác về chủ quyền.

Điều 3.
Mọi người đều có quyền sống, quyền tự do và an toàn cá nhân.

Điều 4.
Không ai bị bắt làm nô lệ hoặc bị cưỡng bức làm việc như nô lệ; mọi hìnhthức nô lệ và buôn bán nô lệ đều bị cấm.

Điều 5.
Không ai bị tra tấn hay bị đối xử, xử phạt một cách tàn bạo, vô nhân đạohoặc hạ thấp nhân phẩm.

Điều 6.
Mọi người đều có quyền được công nhận tư cách là con người trước phápluật ở mọi nơi.

Điều 7.
Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật và được pháp luật bảo vệ mộtcách bình đẳng mà không có bất kỳ sự phân biệt nào. Mọi người đều có quyền đượcbảo vệ một cách bình đẳng chống lại bất kỳ sự phân biệt đối xử nào vi phạm bảnTuyên ngôn này, và chống lại bất kỳ sự kích động phân biệt đối xử nào như vậy.

Điều 8.
Mọi người đều có quyền được các toà án quốc gia cóthẩm quyền bảo vệ bằng các biện pháp hữu hiệu để chống lại những hành vi viphạm các quyền cơ bản của họ mà đã được hiến pháp hay luật pháp quy định.

Điều 9.
Không ai bị bắt, giam giữ hay lưu đày một cách tuỳ tiện.

Điều 10.
Mọi người đều bình đẳng về quyền được xét xử công bằng và công khai bởimột toà án độc lập và khách quan để xác định các quyền và nghĩa vụ của họ, cũngnhư về bất cứ sự buộc tội nào đối với họ.

Điều 11.
1. Mọi người, nếu bị cáo buôc về hình sự, đều có quyền được coi là vôtội cho đến khi được chứng minh là phạm tội theo pháp luật, tại một phiên toàxét xử công khai, nơi người đó được bảo đảm những điều kiện cần thiết để bàochữa cho mình.
2. Không ai bị cáo buộc là phạm tội vì bất cứ hành vi hoặc sự tắc trách nào mà không cấu thành một phạm tội hình sự theopháp luật quốc gia hay pháp luật quốc tế vào thời điểm thực hiện hành vi hay cósự tắc trách đó. Cũng không ai bị tuyên phạt nặng hơn mức hình phạt được quyđịnh vào thời điểm hành vi phạm tội được thực hiện.

Điều 12.
Không ai phải chịu sự can thiệp một cách tuỳ tiện vào cuộc sống riêngtư, gia đình, nơi ở hoặc thư tín, cũng như bị xúc phạm danh dự hoặc uy tín cánhân. Mọi người đều có quyền được pháp luật bảo vệ chống lại sự can thiệp vàxâm phạm như vậy.

Điều 13.
1. Mọi người đều có quyền tự do đi lại và tự do cư trú trong phạm vilãnh thổ của quốc gia.
2. Mọi người đều có quyền rời khỏi bất kỳ nước nào, kể cả nước mình,cũng như có quyền trở về nước mình.

Điều 14.
1. Mọi người đều có quyền tìm kiếm và được lánh nạn ở nước khác khi bịngược đãi.
2. Quyền này không được áp dụng trong trường hợp đương sự bị truy tố về những tội phạm không mang tính chấtchính trị hay vì những hành vi đi ngược lại với những mục tiêu và nguyên tắccủa Liên Hợp Quốc.

Điều 15.
1. Mọi người đều có quyền có quốc tịch của một nước nào đó.
2. Không ai bị tước quốc tịch hoặc bị khước từ quyền được đổi quốc tịchmột cách tuỳ tiện.

Điều 16.
1. Nam và nữ khi đủ tuổi đều có quyền kết hôn và xây dựng gia đình màkhông có bất kỳ sự hạn chế nào về chủng tộc, quốc tịch hay tôn giáo. Nam và nữcó quyền bình đẳng trong việc kết hôn, trong thời gian chung sống và khi lyhôn.
2. Việc kết hôn chỉ được tiến hành với sự đồng ý hoàn toàn và tự nguyệncủa cặp vợ chồng tương lai.
3. Gia đình là tế bào tự nhiên và cơ bản của xã hội, được nhà nước và xãhội bảo vệ.

Điều 17.
1. Mọi người đều có quyền sở hữu tài sản của riêng mình hoặc tài sản sởhữu chung với người khác.
2. Không ai bị tước đoạt tài sản một cách tuỳ tiện.

Điều 18.
Mọi người đều có quyền tự do tư tưởng, tín ngưỡng và tôn giáo, kể cả tựdo thay đổi tín ngưỡng hoặc tôn giáo của mình, và tự do bày tỏ tín ngưỡng haytôn giáo của mình bằng các hình thức như truyền giảng, thực hành, thờ cúng vàtuân thủ các nghi lễ, dưới hình thức cá nhân hay tập thể, tại nơi công cộnghoặc nơi riêng tư.

Điều 19.
Mọi người đều có quyền tự do ngôn luận và bày tỏ ý kiến; kể cả tự do bảolưu quan điểm mà không bị can thiệp; cũng như tự do tìm kiếm, tiếp nhận vàtruyền bá các ý tưởng và thông tin bằng bất kỳ phương tiện truyền thông nào,vàkhông có giới hạn về biên giới.

Điều 20.
1. Mọi người đều có quyền tự do hội họp và lập hộimột cách hoà bình.
2. Không ai bị ép buộc phải tham gia vào bất cứ hiệp hội nào.

Điều 21.
1. Mọi người đều có quyền tham gia quản lý đất nước mình, một cách trựctiếp hoặc thông qua các đại diện mà họ được tự do lựa chọn.
2. Mọi người đều có quyền được tiếp cận các dịch vụ công cộng ở nướcmình một cách bình đẳng.
3. ý chí của nhân dân phải là cơ sở tạo nên quyền lực của chính quyền; ýchí đó phải được thể hiện qua các cuộc bầu cử định kỳ và chân thực, được tổchức theo nguyên tắc phổ thông đầuphiếu, bình đẳng và bỏ phiếu kín, hoặc bằng những thủ tục bầu cử tự do tươngtự.

Điều 22.
Với tư cách là một thành viên của xã hội, mọi người đều có quyền đượchưởng an sinh xã hội cũng như được hưởng các quyền kinh tế, xã hội, văn hoákhông thể thiếu để bảo đảm nhân phẩm và tự do phát triển về nhân cách;thông qua những nỗ lực quốc gia và sự hợp tác quốc tế; phù hợp với hệ thống tổchức và nguồn lực của mỗi quốc gia.

Điều 23.
1. Mọi người đều có quyền làm việc, quyền tự do lựa chọn nghề nghiệp,được hưởng những điều kiện làm việc công bằng, thuận lợi và được bảo vệ chốnglại nạn thất nghiệp.
2. Mọi người đều có quyền đượctrả công ngang nhau cho những công việc như nhau mà không có bất kỳ sự phânbiệt đối xử nào.
3. Mọi người lao động đều có quyền được hưởng chế độ thù lao công bằngvà hợp lý nhằm bảo đảm sự tồn tại của bản thân và gia đình xứng đáng với nhânphẩm, và được trợ cấp khi cần thiết bằng các biện pháp bảo trợ xã hội.
4. Mọi người đều có quyền thành lập hoặc gia nhập công đoàn để bảo vệcác quyền lợi của mình.

Điều 24.
Mọi người đều có quyền nghỉ ngơi và thư giãn, kể cả quyền được giới hạnhợp lý số giờ làm việc và được hưởng những ngày nghỉ định kỳ có hưởng lương.

Điều 25.
1. Mọi người đều có quyền được hưởng một mức sống thích đáng, đủ để đảmbảo sức khoẻ và phúc lợi của bản thân và gia đình, về các khía cạnh ăn, mặc, ở,chăm sóc y tế và các dịch vụ xã hội cần thiết, cũng như có quyền được bảo hiểmtrong trường hợp thất nghiệp, đau ốm,tàn phế, góa bụa, già nua hoặc thiếu phương tiện sinh sống do những hoàn cảnhkhách quan vượt quá khả năng đối phó của họ.
2.Các bà mẹ và trẻ em có quyền được hưởng sự chăm sóc và giúp đỡ đặcbiệt. Mọi trẻ em, dù sinh ra trong hay ngoài giá thú, đều phải được hưởng sựbảo trợ xã hội như nhau.

Điều 26.
1. Mọi người đều có quyền được học tập. Giáo dục phải miễn phí, ít nhấtlà ở các bậc tiểu học và trung học cơ sở. Giáo dục tiểu học phải là bắt buộc.Giáo dục kỹ thuật và dạy nghề phải mang tính phổ thông và giáo dục đại học haycao hơn phải theo nguyên tắc công bằng cho bất cứ ai có khả năng.
2. Giáo dục phải nhằm giúp con người phát triển đầy đủ về nhân cách vàthúc đẩy sự tôn trọng với các quyền và tự do cơ bản của con người. Giáo dụccũng phải nhằm tăng cường sự hiểu biết, lòng khoan dung và tình hữu nghị giữatất cả các dân tộc, các nhóm chủng tộc hoặc tôn giáo, cũng như phải nhằm đẩymạnh các hoạt động của Liên Hợp Quốc về duy trì hoà bình.
3. Cha mẹ có quyền ưu tiên lựa chọn các hình thức giáo dục cho con cáihọ.

Điều 27.
1. Mọi người có quyền tự do tham gia vào đời sống văn hoá của cộng đồng,được thưởng thức nghệ thuật và chia sẻ những tiến bộ khoa học cũng như nhữnglợi ích xuất phát từ những tiến bộ khoa học.
2. Mọi người đều có quyền được bảo vệ các quyền lợi vật chất và tinhthần phát sinh từ bất kỳ sáng tạo khoa học, văn học hay nghệ thuật nào mà ngườiđó là tác giả.

Điều 28.
Mọi người đều có quyền được hưởng một trật tự xã hội và quốc tế mà trongđó các quyền và tự do cơ bản nêu trong bản Tuyên ngôn này có thể được thực hiệnmột cách đầy đủ.

Điều 29.
1. Mọi người đều có những nghĩa vụ đối với cộng đồng là nơi duy nhất màở đó nhân cách của bản thân họ có thể phát triển tự do và đầy đủ.
2. Khi hưởng thụ các quyền và tự do của mình, mọi người chỉ phải tuânthủ những hạn chế do luật định, nhằm mục đích bảo đảm sự công nhận và tôn trọngthích đáng đối với các quyền và tự do của người khác, cũng như nhằm đáp ứngnhững yêu cầu chính đáng về đạo đức, trật tự công cộng và phúc lợi chung trongmột xã hội dân chủ.
3. Trong mọi trường hợp, việcthực hiện các quyền tự do này cũng không được trái với các mục tiêu và nguyêntắc của Liên Hợp Quốc.

Điều 30.
Không được diễn giải bất kỳ điều khoản nào trong bản Tuyên ngôn này theohướng ngầm ý cho phép bất kỳ quốc gia, nhóm người hoặc cá nhân nào được quyềntham gia vào bất cứ hoạt động hoặc thực hiện bất kỳ hành vi nào nhằm mục đíchphá hoại bất kỳ quyền hoặc tự do nào nêu trong bản Tuyên ngôn này.

LiênHiệp Quốc, ngày 10 tháng 12 năm 1948

Nguồn tham khảo:
- http://www.un.org/en/documents/udhr/index.shtml
- http://www.un.org/en/documents/udhr/hr_law.shtml
- http://en.wikipedia.org/wiki/Universal_Declaration_of_Human_Rights
Bảo đồ các nước tham gia "Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị"
Eleanor Roosevelt (người tham gia soạt thảo) cầm bản dịch tiếng Tây Ban Nha của Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền

Thứ Bảy, 26 tháng 10, 2013

TỪ CHỨC


Nếu ở một đất nước có nền Chính trị đa nguyên ,đa đảng - Với vị thế một Đảng cầm quyền . Và vì lý do nào đó ,một thành viên trong Nội các mắc sai lầm dù trực tiếp hay gián tiếp - từ chức là lựa chọn ''đẹp''

- VỀ CÁ NHÂN :Tự thân cá nhân đó vì danh dự, vì Lương và vì Tri....

-VỀ TỔ CHỨC : đây là chuyện sống còn của một tổ chức ,cụ thể là một
Đảng ,nhất là đảng đó đang cầm quyền .Các thành viên của đảng đó sẽ ''vỗ vai '' cho kẻ mắc lỗi đó tự nguyện rời thuyền .Bởi đó là sinh mạng chính trị , là quyền lợi sát sườn của những người trên thuyền, họ gỡ bỏ một ''ngòi nổ'' nguy hại mà những sự CẠNH TRANH khác ,chắc chắn sẽ khoét sâu vào gót chân Asin đó .

Từ chức ,nó không thuộc về pháp lý . Chính vì vậy không có chế tài để buộc một kẻ bất tài,kẻ mất lòng dân chúng , hay kẻ phạm sai lầm từ chức . Từ chức ,thuộc về văn hóa , về lương tâm,tri thức . Trên đất nước Việt nam này thứ văn hóa ấy hình như mới có Bộ trưởng Lê Huy Ngọ xin từ chức sau vụ Lã TK Oanh ,do lỗi của cấp dưới .

Tiến Kim Tiêm - Tôi muốn gọi kiểu khác tệ hơn ,nhưng thôi không cần nữa . Bởi tiếng ''thối'' của bà đã vang danh thiên hạ rồi .Nếu bà không đọc báo ,thì Con cháu của Bà , anh em nội ngoại của Bà cũng sẽ có người đọc . Tôi tin rằng đôi tai của bà chưa điếc hẳn , đôi mắt của Bà vẫn còn nhìn được chữ . Vậy thì tại sao Bà cứ ôm khư khư lấy cái ghế đó ? khi mỗi ngày đầy rẫy những tít ''dã man, kinh hoàng,động trời ,bất nhân '' liên quan đến lĩnh vực của Bà ,xuất hiện nhan nhản trên mặt báo ,đôi khi tôi chỉ lướt qua dòng tít mà không đọc nội dung ,vì nó diễn ra triền miên , đều giống nhau ở điểm bất nhân ,vô đạo đức ,tham tiền .

Tiến Kim Tiêm - dù tai tiếng đã rất nhiều ,bà cũng chính thức đã được ghi vào sử sách với những bê bối của nghành y trong những tháng năm này . Chắc chắn không thể gột rửa trong nhân gian .Nếu nước mắt bà có chảy ,cùng với những câu nói tiếc thương ,phẫn nộ cho một vụ việc nào đó . cũng không làm nên được một điều gì ......

BỞI VÌ BÀ BẤT TÀI ! Bà đã và sẽ không thể làm gì được hơn cho sự thảm hại của ngành Y TỆ hiện nay . Bà còn chần chờ gì nữa ,mà không vớt vát một chút cho bà và cho đồng đảng của bà ?

Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013

VĂN HÓA XẾP HÀNG

Nhân mới đây tôi tham gia một page : KHUYẾN HỌC - LUẬN & BÌNH - HỌC ĐỂ NƯỚC VIỆT VƯỢT NHẬT . tôi không tán thành chữ :vượt Nhật ,mong được ngang bằng họ về văn hóa ứng xử ,văn hóa xếp hàng ,văn hóa giáo dục con cái . Còn nói về kinh tế thì không bao giờ dám mơ tới sánh ngang họ ,chứ đừng nói tới vượt họ.

Chỉ một việc xếp hàng ,người Nhật đã làm nên một phong cách ,một bản sắc ,một nét văn hóa rất hay rất đẹp . Không cần tốn nhiều tiền để quảng bá hình ảnh nước Nhật ,và ai ai cũng có thể làm được điều này . trong khi đó VN tổ chức quảng bá hình ảnh trên CNN tốn biết bao nhiêu mới có được những phút xuất hiện trên đó, biết bao nhiêu những cuộc phát động hình thức ,mà hiệu quả lại như ''Dã tràng xe cát'' , nhạt nhòa ngay sau mỗi sự kiện .

Ý thức xếp hàng của người Nhật đã trở thành văn hóa và nó đã ăn sâu vào trong ý thức của mọi tầng lớp người dân Nhật .
 Không phải người nhật thừa thời gian  (ảnh internet)

Họ không thừa thời gian ,và họ cũng không hoàn toàn thích xếp hàng chờ đợi . Nhưng xếp hàng đã là một thứ văn hóa ăn sâu vào nhận thức của họ, như là một hành động được ''lập trình'' trong tiềm thức . Giống như nhiều người dân VN ,hành động chen lấn, xô đẩy ,tranh cướp cũng như đã được ''lập trình'' sẵn vậy.


Một Chương trình : Đổi mũ bảo hiểm miễn phí


-Trận Sóng thần kinh hoàng nhất trong lịch sử của nước Nhật dường như không ảnh hưởng tới tính cách người dân nước này: luôn thể hiện sự quan tâm tới người khác ngay cả khi họ rơi vào những tình huống kém may mắn nhất
Hình ảnh một chiếc xe chở hàng cứu trợ tại một Sân vận động ,và một hàng Người dài ngoằn ngoèo trên sân vận động xếp hàng chờ tới lượt mình ,mà chưa biết đến lượt mình có còn hay hết hàng . Hình ảnh ấy thật đáng nể ,nếu ở VN chắc xe hàng đã được vây kín .Người Nhật họ có ý thức ngay cả trong những Game online ,hay nói chính xác hơn ,đó không còn là ý thức nữa mà là một sự hiển nhiên bình thường .
Xếp hàng ngay cả trong Game ,như một sự hiển nhiên bình thường trong ý thức của Người nhật
Xếp hàng ,trong ý thức của Người nhật , là một điều tất nhiên ,không cần ai chỉ bảo dạy giỗ nữa . Ngay cả các cháu nhỏ ,cũng có thói quen này ,vì chúng thấy điều này qua những người xung quanh chúng .Câu chuyện về bà Lara Bush ,dù đã đến chân tượng đài Washington mấy lần và rất muốn leo lên đó ,nhưng ngán phải xếp hàng lâu . VN ta thì sao ,hãy nhìn ngày hôm qua xem hình ảnh phản ánh điều gì .Người dân thì từ khắp nơi đến viếng Đại tướng ,xếp hàng dài hàng km ,còn Ông phó thủ tướng trán cao miệng rộng ,tướng vệ oai phong ,có lẽ ông oai quá nên coi xung quanh dân tình ''liệt vị'' hết . 
Muốn ...như ta..thì  phấn đấu ...đê

Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013

LA ...VẪN CHỈ LÀ ....LA

Bài của Trịnh hự - làm em Nhật Lệ nó hoảng ,em nó nhờ ........La hộ ! nhưng La ...thì cố ''la'' lấy được .vì La là sản phẩm F2 nên chỉ có vậy thôi - cố ''la'' nhưng La vẫn chỉ là La

 Xem phần tự bạch bản thân của Đông La ,đưa giải thưởng của hội nhà văn thành phố vào phần giới thiệu bản thân ,để cho thiên hạ biết ta đã từng được giải thưởng ,chứng tỏ ta là người có chữ .....ờ thì đúng rồi ,nhưng văn nó khác đời và khác với những chuyện này lắm. ai mà không biết những thứ phù phiếm đó ,mấy ông hưu trí quê tôi cũng làm con cháu được bữa chén vui vẻ vì các cụ được trao giải thơ hưu trí .dù có mệt và có hao túi nhưng làm các cụ vui nên con cháu cũng mát lòng mát dạ.

Một bài nhạt như nước ốc vì ốc vốn nhạt thế thôi,không lẽ em nó tin tưởng cầu cứu ,không chừng còn đặt hết hy vọng vào Đông La ,vì bài của Trịnh hự đã làm cho nhóm các em nó khó thấy chỗ nào không logic với những lập luận và dẫn chứng chính xác ,sắc xảo của Trịnh hự.có lẽ các em đã tốn không ít tiền để trả nhà đèn vì ngồi với nhau nhiều giờ để ''soi'' và tìm cách đối đáp vặn vẹo bài của Trịnh hự . 

Cuối cùng thì những cái đầu còn non nớt đó ,bên trong chỉ chứa những luận điệu tuyên huấn ,tuyên giáo ,những kiến thức đảng ,đoàn và những khẩu hiệu Niềm tin tất thắng,cùng với suy nghĩ :kẻ kia là địch - kẻ kia là địch  ....vậy thì đành bó đầu ôm chán là đúng thôi. Có lẽ bạn nào có phát kiến nhờ đến Đông La ,một là cố tình hại nhóm ''phản bác 258'' hai là ...biết đâu lại có ''nội gián'' Ai là ''nội gián '' khai mau - ai lại xui các bạn ấy nhờ đến Đông La cơ chứ .

Đông La có lẽ cũng bí bách về sự ''nhờ'' này ,vì  cần phải đối đáp gấp ,càng nhanh càng đỡ bất lợi ,vì muốn chứng tỏ cho phía ra ''tuyên bố 258'' rằng : ta đây không phải vừa ! Nhưng khổ nỗi ,khi đọc bài của Trịnh hự ,như va phải trái Núi ,nó sừng sững ,chắc nịch .

Không thể bó tay chấm com được ,ừ thì quyết tâm nào .Gọi chúng nó đến bàn bạc,chat room ,thảo luận .Cuối cùng thì cũng ra được sản phẩm ,sản phẩm lắp ghép của một tập hợp mà nguyên liệu là những thứ viển vông .Thế giới chỉ còn mấy quái thai dị dạng ,mà những kẻ có quyền hành đang chăn dắt thành công những thế hệ F2 .
--------------------------------------------------------------
http://blog.trinhhuulong.com/2013/09/trao-oi-voi-hoang-thi-nhat-le-va-ong-la.html#more
http://donglasg.blogspot.com/2013/09/trinh-huu-long-au-tri-va-ngu-ngo-ve.html

Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013

CŨNG BỞI THẰNG DÂN.......

Tổ sư cha những thằng độc tài - tham nhũng
 .
-Những công trình ngàn tỷ ,vài ngàn tỷ ,hơn chục ngàn tỷ ,chi cho đại lễ ngàn năm ,hay xây nhà bảo tàng HN ,đã làm ngu dân hơn.chứ không phải khai trí



- Một đất nước chỉ thấy những banner khẩu hiệu ,áp phích cổ động tuyên truyền khắp nơi .đất nước ấy đang bị dẫn dắt bởi một chính quyền muốn ngu dân dễ bề cai trị.gần đây nhất ,tại xã Phùng xá -Thạch thất -Hà nội , hàng ngàn thanh niên tham gia làm 1con đường dài 700m ,hiệu quả ở đâu .điều này nó phản ánh không phải ở con đường ,mà chứng minh cho thói tư duy kiểu nhét vòi bơm vào lỗ đ .


Ngay cả những cấp thấp nhất trong hệ thống cai trị cũng bị ý thức hệ làm mê muội .mà thực hiện mệnh lệnh một cách cứng nhắc nhưng hời hợt ,vô tri vô giác.đâu đâu cũng khẩu hiệu ,banner ,áp phích ,băng rôn căng đầy đường,làm tốn tiền thuế của dân đóng góp ,là miếng mồi cho những con chuột la liếm .thợ may ăn vải ,thợ vẽ ăn hồ.đến lúc nào đất nước tôi mới dẹp bỏ những khẩu hiệu cổ động này được đây.



- Một đất nước có kẻ cầm quyền,luôn đề cao thần thánh hóa một con người một cách thái quá,kẻ cầm quyền ấy là lừa dân ,mị dân.không có vĩ nhân nào là hoàn hảo ,họ cũng chỉ là một con người ,có sai ,có đúng .hãy để lịch sử phán xét và vinh danh công tội .hãy để cho nhân dân tự nhìn nhận .chính quyền hiện nay có thể đang thắng vì đã tuyên truyền hết sức tích cực và kiên trì ,bền bỉ .đa số dân VN vô cảm với chính trị ,họ đã và đang tin .nhưng bánh xe lịch sử sẽ không lặp lại .với một thế giới phẳng ,và quy luật của thời đại .không có gì là bất biến cả ,một khi cộng sản đã thất thế sẽ không có cơ hội quay trở lại nắm quyền ,bởi những gì họ đã làm trước đó.Người dân sẽ không còn tin họ nữa .




-Một đất nước đang giết chết những sáng tạo ,tư duy độc lập của lớp trẻ . họ bị những ràng buộc tư tưởng bởi ý thức hệ,đã làm cho tư duy COCC ngự trị .giết chết cả những vị có trình độ học vấn ,khi leo lên chiếc ghế địa vị quyền lực là ngồi im hưởng lộc và tìm cách hưởng lộc . không cần nghiên cứu sáng tạo .bởi có quá nhiều thứ ngăn cản ,cả về điều kiện lẫn tư tưởng .


Hỡi những người dân tôi ,Việt nam ơi ! Hỡi cụ Tản Đà ơi : hơn 80 năm rồi ,thơ của cụ sao còn nóng thế .

Cũng bởi thằng dân ngu quá lợn


Cho nên quân nó dễ làm Quan 

Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013

Một thời gian dài,những tác phẩm của LQV như hòa cùng làn sóng Đổi mới ,giàu tính hiện thực,phản ánh sâu sắc những sự việc,con người thời ấy ,cả những quan điểm lối sống của một thời bao cấp .lớp thanh niên như tôi hồi đó ,không được tiếp xúc với các phương tiện nghe nhìn như bây giờ ,cho nên được ngồi tụ tập cùng g/đ ,uống nước chè xanh và nghe Chương Trình : Sân khấu truyền thanh trên Đài vào mỗi tối thứ 7 là thích rồi .

Còn nhớ làn sóng Đổi mới thời Ô.Nguyễn văn Linh 1986 với nhưng NVL ( nói và làm) và những vở kịch đầy tính thời cuộc lúc đó của LQV ,khiến cho sự háo hức như được cởi trói của người dân râm ran khắp nơi . Những việc ngăn sông cấm chợ được dỡ bỏ,những trạm kiểm soát hàng hóa không còn nữa .Hàng hóa được tự do lưu thông ,rồi nghị quyết 10 được hình thành ,cởi trói cho Nông dân ,hai điều này ra đời cũng có nguyên nhân lớn do lúc đó các tỉnh Miền bắc '' đói nặng '' .khiến chính phủ phải yêu cầu LHQ viện trợ khẩn cấp

Đổi mới ở Việt nam - Perestroika ở Liên xô .Nguyễn văn Linh - Gorbachov những sự liên tưởng của tôi ngày ấy là thế
Những gì LQV viết trong :Tôi và chúng ta Lời thề thứ 9 ,Hồn Trương Ba da Hàng Thịt vv...vẫn rất cần cho cuộc sống hôm nay khi mà sự tử tế, tình người cứ nhạt dần trong những "Tấn trò đời" mà cách đây vài chục năm, Lưu Quang Vũ đã thể hiện qua tư duy và ngòi bút sắc sảo của mình.






Tôi ước ao lại có một ''Đổi mới'' nữa ,chỉ có thể thay mới chứ không thể là ''cải tổ''. một cái nhà đã rệu rã chỉ có phá đi là nhanh nhất .

Vở kịch của LQV : Nếu anh không đốt lửa được lấy cảm hứng từ bài thơ của Nadim Hitmét:

Nếu tôi không đốt lửa

Nếu anh không đốt lửa

Nếu chúng ta không đốt lửa

Thì làm sao

..bóng tối có thể

.....trở thành

........Ánh sáng

Chủ Nhật, 25 tháng 8, 2013

QUÁN .....A.DUA

Bởi vì Anh tên là Dua ,là chủ cái quán này ,thế nên Anh nghuệch ngoạc lên bức tường của quán là : Quán A.Dua .

Anh bán tả pí lù nhiều loại ,quán nửa quê nửa tỉnh thường là thế .nó nằm ngay cái ngã ba trên đường ra chợ ,một nơi lý tưởng để các Bà các Chị và cả các Ông ,tiện thể đặt cái ''bàn tọa'' giúp ông ''anh ruột'' thỏa mãn cơn đói và  bô lô ba loa ,kể chuyện nhà chuyện cửa ,chuyện con nọ thằng kia ,râm ran cả một góc khu dân cư .

 Vài Ông đến giờ, đứng dậy đi vào thành phố làm .còn mấy Chị mấy Cô thường ghé vào đây ngồi lâu hơn,vì ruộng đất bán hết cho phát triển công nghiệp .cái tuổi của họ xin vào đâu làm cũng khó, vả lại đó không là mục tiêu của họ nữa .họ chỉ có mỗi việc đi chợ ,cơm nước cho Chồng cho Con . họ ung dung thư thả, không lo không mua được thức ăn ngon lành ,là khách ruột của các bà bán rau bán thịt cho nên họ cứ ra chợ là có hàng ngon để phần sẵn ,thế nên họ trau dồi sở trường ''nói'' mà tạo hóa đã ban cho.

Sự xuất hiện của cô gái phía bên kia đường khiến họ ngưng dở chừng ,một chị nhìn có vẻ lớn tuổi nhất ,đưa mắt về phía cô gái rồi hất cái cằm cất giọng với những người trong quán :
- Cái con bé kia nó ăn mặc cái quần kiểu gì mà bó chặt đùi thế .mặc như vậy làm cái gì cũng khó chịu,cứng ngắc,khó cử động.
Một chị thêm vào :
- Đúng thế ,lúc mặc cũng khó ,lúc cởi cũng khó .
Chị khác chặc lưỡi :
-Giá tiền cũng ngang quần rộng ,có rẻ hơn đâu.Em cũng nghĩ như chị,công nhận Chị nhận xét tinh tế 

Chị lớn tuổi vẻ mặt giãn ra trông thấy :
-Chị mà hihi! chị cũng có con gái ,không...
Đang định nói tiếp thì một bóng hồng đi lướt qua .chiếc váy điệu đàng Cô mang trên người ,khiến đôi mắt của chị lớn tuổi va phải.  một cái liếc xéo kèm giọng bĩu môi :
- Thật chả ra làm sao cả ,mặc thế kia lùng bùng,vướng víu ,chậm chạp.
Một chị đế vào :
-Lúc giặt cũng tốn xà phòng,tốn điện,tốn nước ,tiền vải tiền công may cũng nhiều hơn .
Lại vẫn Chị thích nịnh  :
-Công nhận ! mặc thế bất tiện lắm ,nhìn người yếu yếu là .Chị tinh tế thật 
Khuôn mặt đang giãn ra của người được khen,lại có dịp giãn ra hơn nữa 
-Chị nói chỉ có chuẩn ,mà sao nó không mặc cái quần thon ống ,bó gọn cặp đùi ,trông có phải khỏe khoắn và đẹp không 
-Vâng đúng thế ,mua cũng hết ít tiền hơn - một Chị tán đồng
-Giặt cũng đỡ tốn hơn - cô thích nịnh gật gù .

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013

MỘT ĐẤT NƯỚC KHÔNG THỂ HỢP TÁC

Tại sao quan hệ VN - Thụy điển những năm gần đây trở nên xấu đi ,còn nhớ TĐ là nước phương tây, ủng hộ VN thời chiến tranh khá mạnh mẽ từ những năm 1970 .sau 1975 những công trình như Bệnh viện nhi TW bây giờ ,giấy BB ,giấy Tân mai,BV ở Uông bí ,đều là viện trợ không hoàn lại .
Nhưng nên nhớ ,sự ủng hộ của TĐ không phải là muốn đối đầu với phương tây ,quan điểm của TĐ là ủng hộ quyền tự quyết của các Quốc gia.lâu nay tôi cũng không thấy nói gì đến các hoạt động của tổ chức SIDA ,có lẽ từ chỗ cắt giảm viện trợ đến đóng cửa Đại sứ quán ,lý do chính không chắc là để tiết kiệm ngân sách .bởi TĐ là một nước Bắc âu ,GDP và mức sống người dân khá cao .họ thông báo đóng cửa ĐSQ ở VN nhưng mở mới ĐSQ tại cam pu chia

VN bây giờ không phải như vài chục năm trước ,TĐ đã từng cấp viện trợ cho trương trình chống tham nhũng tại VN,họ cho rằng đây là mấu chốt của vấn đề phát triển . tôi nhớ mang máng năm ngoái ,họ là nước đứng thứ 5,hay 6 về chỉ số minh bạch trên thế giới . còn VN theo thông tin trên báo vietnamnet ,thì đứng thứ 123/ 176 nước .

Cộng với tình trạng tham nhũng đó, là vấn đề Nhân quyền .vì sợ anh Khựa phật lòng ,hay vì xấu hổ ,cho nên ''đoảng'' đã không cử người sang Na uy dự lễ trao giải Nobel Hòa bình cho Ông Lưu hiểu Ba ,một người TQ hoạt động về Nhân quyền .

Đại sứ Staffan Herrstrom sau thông điệp ''đóng cửa'' và lời của chị phát ngôn Phương Nga :rất lấy làm tiếc .ông phát biểu rằng :

-Bản thân chúng tôi cũng sẽ cố gắng thúc đẩy đổi mới ở Việt Nam theo hướng ủng hộ sự minh bạch, công khai, trách nhiệm giải trình v.v... Tôi tin tưởng vững chắc, dựa trên kinh nghiệm của chính đất nước tôi, rằng đó là con đường đúng mà Việt Nam sẽ đi trong dài hạn. Tôi nghĩ như vậy mới là mối quan hệ đối tác có hiệu quả”.

Đúng ,đó là con đường mà VN cần phải đi .từ trái tim tôi ,tôi cảm ơn các bạn Thụy điển ,bởi những gì các Bạn đã thể hiện qua sự giúp đỡ chân tình .Tôi tin rằng người dân VN chúng tôi ,còn giữ được những kỷ niệm tốt đẹp và biết ơn nhân dân Thụy Điển .

Và rất lấy làm tiếc khi một người Bạn như TĐ ,phải buông tay ,bất lực sau những cố gắng rất hiệu quả về cải thiện kinh tế cho VN những năm kiệt quệ vì chiến tranh .sự trì trệ ,tham nhũng ,bảo thủ .

Rất lấy làm tiếc ,khi sự hỗ trợ mạnh mẽ của Bạn, nhưng mất hơn 10 năm mới xong cơ bản nhà máy GBB . cùng những nguyên nhân khác ,bạn đã phải làm bộ phim tài liệu :Một đất nước không thể hợp tác

Thứ Năm, 23 tháng 8, 2012

ĐẤT NƯỚC - TÔI VÀ CÁC BẠN

Ngưòi ta sinh ra đời, chẳng ai được quyền chọn lựa mẹ cha, cũng không có ai đưọc quyền chọn lựa dân tộc giòng máu. Sinh vào nhà nào, làm con ai, sinh vào đất nưóc nào, mang giòng máu dân tộc nào v.v nó ngoài sự định đoạt của cá nhân con ngưòi. Gia đình ấy, dân tộc ấy của mình dĩ nhiên là có những quá khứ, di sản cả xấu lẫn tốt cả hay lẫn đẹp. Mình vui vẻ được quyền thụ hưởng di sản, lợi lộc tốt đẹp, thì cũng phải gánh trách nhiệm chịu nỗi niềm xấu xa, nợ nần ân oán. Mình không thể gạn lọc chỉ nhận cái lợi, cái hay, cái đẹp, còn cái dở, cái xấu, cái ân oán thì chối bỏ, hoặc đổ vấy cho ngưòi xưa. Quyền lợi và trách nhiệm của hiện tại kế thừa là như thế. Nhưng hẳn nhiên, quá khứ góp phần tạo nên hiện tại, nhưng không quyết định hiện tại và càng không quyết định tạo dựng tương lai.

Tôi sinh ra làm ngưòi Việt Nam, điều này không thay đổi được! Có muốn thay đổi cũng phải chờ đến ngày mãn kiếp theo nhân quả rồi chờ ..... đầu thai!!! Quá khứ, lịch sử của dân tộc tôi, giầu hay nghèo, vinh hay nhục, tôi cũng không làm khác hơn được. Nhưng tôi và thế hệ của tôi, những nhân tố hiện tại, có khả năng thay đổi hiện trạng của đất nưóc mình, dân tộc mình theo nguyện vọng của mình, nhục trở nên vinh, vinh xuống thành nhục, cũng như giầu mạnh hay nghèo khó, được tự do hay bị kềm kẹp, được tôn trọng hay bị nô lệ v.v tất cả là trách nhiệm và quyền hạn của thế hệ này, hôm nay, tự lo liệu lấy.

Với tôi quá khứ lịch sử của gia đình, của dân tộc, dẫu thế nào đi nữa, cũng cho tôi giá trị tinh thần tích cực. Vì nếu quá khứ thua thiệt, nghèo khó, xấu xa, lịch sử quá khứ sẽ là tấm bản đồ chỉ dẫn những cặm bẩy, hố thẳm của sai lầm để thế hệ của tôi né tránh mà vươn lên cho bằng ngưòi . Nếu quá khứ giầu mạnh, oai hùng vẻ vang, lịch sử quá khứ sẽ là những bài học nhắc nhở gìn giữ cho thế hệ tôi phải tài bồi thêm chứ không được làm mất mát, hay điếm nhục gia đình, xã tắc.

Vì thế, tôi không có cái thói quen tự hào xuông về quá khứ tốt đẹp, oai hùng, để khỏa lấp, an phận hèn mọn với thực tại nghèo nàn trống rỗng của mình. Càng không có cái thói xấu lôi cổ cha ông tổ tiên ra để mà bắt ăn năn, đổ vấy tội tình, lý giải cho sự ngu độn tối dạ, bất lực, hèn kém thua thiệt của hiện trạng đời mình, thế hệ mình! Trách nhiệm thời đại này là của tôi, của thế hệ chúng tôi.

Cho nên những ngày tháng kỷ niệm anh linh tiền nhân, anh thư, anh hùng không chỉ là những lúc cảm tạ tiền nhân theo tinh thần đạo lý nhân bản Việt Nam, mà còn là những bài học nhắc nhở cho việc giải quyết vấn nạn hôm nay.

Tôi vẫn nghĩ đến ngưòi xưa trong những ngày kỷ niệm với tinh thần như thế. Nghĩ đến sự tận tâm, tận lực làm tròn nhiệm vụ của thế hệ họ với đất nước với dân tộc, với xã hội thời của họ, một cách bình thản và tự tin, cương quyết mà bao dung. Rồi soi bóng để nhận chân về hiện trạng việc làm của thế hệ mình ngày hôm nay.

Soi bóng rồi nhìn nhận xem bản thân mình, thế hệ mình có thể hiện hết khả năng trách nhiệm hay chưa? Hay chỉ là một lũ bất mục, phá gia, tán quốc chi tử. Ðồng bào anh chị em một nhà, một tổ một tiên, cùng một giòng máu, có thương mến bao dung cho nhau, có cùng nhau chung sức tài bồi? hay lại hư đốn, hận thù chém giết nhau không biết ngán?

Cái hoài bảo, chí hướng " Tôi muốn cỡi cơn gió mạnh, đạp làn sóng dữ, chém cá kình ở biển Đông, quét sạch bờ cõi để cứu dân ra khỏi cơn đắm đuối. Chứ không thèm bắt chước người đời, cúi đầu cong lưng làm tì thiếp cho người ta" (Bà Triệu). Có còn nuôi chí ấp ủ? Hay hoài bảo một đời là thấp thỏm làm sao "được may mắn đi khỏi đất nước, may mắn ra đến ngoài này", để rồi cũng chỉ đến mức mơ được đi nằm ngủ hiên ngưòi, còn không, thì cũng chỉ mơ mộng đưọc nắm gấu quần, gấu áo ngưòi ta.

Bởi thế khi nhìn lại đất nước mình, đồng bào mình, bản thân mình, có những lúc đã không cầm được nưóc mắt... Làm sao có thể cầm được giọt nưóc mắt đắng cay của tình "đồng bào", của cái nghĩa cùng chung một bọc trăm trứng, nở trăm con, khi nhìn lại thế hệ của mình mà so vói những ngưòi dân Nam Phi. Họ là những dân tộc trắng, đen, vàng đỏ, không cùng giòng máu mầu da! Họ chiếm đóng, nô lệ, chém giết, hành hạ, khinh bỉ nhau một thời cả mấy trăm năm ! Thế mà ngưòi ta đã ngồi lại để hòa giải cùng nhau, cùng đưa ông da đen "nổi loạn" Neo-sơn-man-đa-la lên làm tổng thống. Sau đó ngưòi ta đã không nặn óc vắt tim tìm cách trả thù nhau cho hả, mà còn đồng lập ra một ủy ban hòa giải để nạn nhân và tội đồ trong quá khứ gần xa, thẳng thắn, chân thật đối mặt nhau mà nói về dĩ vãng đầy tội ác và đau khổ của nhau ... chứ không phải để chì chiết, trả thù nhau... mà để hòa giải tha thứ cho nhau! ngưòi ta có đè đầu cắt cổ nhau, chì chiết nhau như chúng mình đâu?

Có phải chúng ta gọi nhau là đồng bào không nhỉ? Mà tại sao lại gọi nhau là đồng bào nếu không phải vì chúng ta được cưu mang trong cùng một bào thai trăm trứng, uống cùng một giòng sữa Âu Cơ, cùng khởi từ cái nôi Ngũ Lĩnh?

Thế mà hôm nay, thời gian đã qua hơn nửa thế kỷ, nhân danh một chủ nghĩa không tưởng, chúng ta thẳng tay giết anh em đồng bào mình, ăn cướp nhân quyền nhân phẩm của đồng bào mình, cai trị đồng bào mình tàn độc, khốn nạn hơn cả thực dân ngưòi ngoài.

Chúng ta đôi lúc đã tối dạ lừa bịp con em mình, tự hào xuông về quá khứ dân tộc, hãnh diện kệch cỡm về trí tuệ của Việt Nam mà nhìn các dân tộc láng giềng với lòng khinh mạn. Chúng ta, thế hệ trẻ hôm nay có xấu hổ hay không? khi nhìn thấy thanh niên Cao Miên can đảm biểu tình phản đối tội bán nưóc của chế độ cầm quyền Hun Sen? Trong khi tuổi trẻ Việt Nam im lìm cúi mặt khi CSVN bán nưóc cho Trung Quốc! Hay là chúng ta, thế hệ trẻ hôm nay, đồng lõa với Hun Sen, vì Hun Sen bán nưóc cho CSVN? Và CSVN bán nưóc cho Trung Quốc là lẽ "đồng chí hữu nghị thường tình"?

Nếu chúng ta và thế hệ của chúng ta không giải quyết được vấn nạn của thời đại mình mà cứ mãi viền quạnh cái hào quang khóa khứ thì những ngày kỷ niệm tiền nhân kia của chúng ta còn có ý nghĩa gì?



"Thế hệ trẻ Việt Nam phải được tạo điều kiện để nối tiếp những giá trị và nền tảng của cha anh chứ không thể là những người phải dọn dẹp những đống rác của lịch sử trên đường đi của Dân Tộc."




Nếu hiện tại của chúng ta không được thừa hưởng điều kiện để nối tiếp giá trị và nền tảng của cha anh, mà phải dọn dẹp những đống rác của lịch sử trên đường đi của Dân Tộc, thì cũng phải đành mà làm! Vì đây cũng chính là quyền tự do chọn lựa thái độ, và trách nhiệm của thế hệ mình hôm nay, là phải dốc tâm dốc sức quét dọn đống rác lịch sử để tự tạo điều kiện cho chính thế hệ mình nối tiếp những giá trị nền tảng của cha anh. Vì chính ý chí và hành động trách nhiệm này, là giá trị và nền tảng của cha anh Việt Nam. Tự tại, tự chủ, tự túc tự cường để có tự do đích thực.

Không ai làm, thì mình phải làm! Ðã không ai làm, mình cũng không làm, thì mong ai làm cho đây?

Thứ Hai, 6 tháng 8, 2012

NHỮNG ĐỨA CON NGOAN

12/10/2011
Hôm nay mình đọc báo Dân trí(ra ngày 5/11/2011) đăng một bài văn với tựa đề: Bài văn lạ của một học trò nghèo trường AMS hà nội,thực sự là một nỗi trăn trở ưu tư ,lắng đọng mà sâu sắc,cảm nhận của một học trò con nhà nghèo về tiền ,từ tiền xuy ra nhiều thứ.với riêng mình cảm nhận về bài viết rất thật này là những giọt nước mắt xúc động và muốn nói thật nhiều với cậu học trò : cháu là một con người lớn trước tuổi,có cá tính,biết nhìn cuộc sống ,để có trách nhiệm với cuộc sống,thật tự hào vì có những người con như thế,sự so sánh nào cũng khập khiễng,nhưng con nhà mình lớn lên trong sự đảm bảo vật chất ,điều kiện g/đ,môi trừơng cộng đồng ,tất tần tật đều tương đối ổn,vì vậy chúng chưa (chưa chứ không nói là không)cảm nhận được những điều cha mẹ mong mỏi,đó là biết yêu thương sẻ chia với những mảnh đời bất hạnh(già Hoàn ,chị Bảy là một ví dụ) đồng cảm với nỗi đau người khác,nhìn những gương vượt khó để thấy mình ra sao,có cái nhìn vị tha độ lượng với xung quanh,cái tôi ai cũng có nhưng đừng lớn quá,phải phù hợp với từng lúc từng nơi,từng đối tượng.sống nhân văn hơn ,hòa nhập với xung quanh .trong hai đứa con thì Đức Anh là người có tố chất của một người hòa đồng,biết giao tiếp,dễ gần.còn Ninh điều đó ẩn chứa trong lòng,một người sống có thiên hướng nội tâm.mình muốn thay đổi đôi chút điều đó mà chưa được: ví dụ các công việc trong họ mạc ,gần như là không có con tham gia ,vì một là bận học,hai là ngại giao tiếp khi không quen mọi người và môi trường có không khí cộng đồng như vậy.bảo con nên đi ra đây ra đó ,bác này bác kia,khó như là bảo con làm việc gì đó quá gian nan ,ít hy vọng thành công.mà thực ra chỉ cần đến và hành động như mọi người thôi.nhưng giang sơn dễ chuyển ,bản tính khó dời là vậy, chỉ có thể thay đổi đôi lúc,còn bản chất vẫn giữ nguyên thôi.
Một bài văn tả thật về hoàn cảnh gia đình của cậu học trò nghèo đã làm các bậc cha mẹ nhìn thấy nhiều điều và rất cảm xúc…….


Chủ Nhật, 06/11/2011 - 07:02

Hà Nội:
Bài văn lạ của học trò nghèo gây “sốc” với giáo viên trường Amr đọc xong mình thấy ấn tượng quá ,chợt xuy nghĩ ,lien tưởng dến các con mình ………………
(Dân trí) - “Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”.

Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .




Trên đây là bài văn của học trò Nguyễn Trung Hiếu, hiện là học sinh lớp 11 chuyên lý, trường trường Ams (THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam). Bài văn “lạ” trước hết bởi đề bài văn nghị luận cô giao là “Nêu quan điểm của anh (chị) về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống”, thay vì trình bày chung các quan điểm thì Hiếu đã lấy ngay câu chuyện thật đang phải trải qua của gia đình mình để nhìn nhận, phân tích vai trò của đồng tiền.
Bài văn của em đã lật tung quan niệm bấy lâu nay của nhiều người coi trường Ams là trường “của con nhà giàu” (!?). Nhìn cách tiêu xài hay xe cộ sử dụng để đến trường của một bộ phận học sinh trường Ams, rất nhiều người cứ nhầm tưởng như thế. Chỉ những thày cô giáo đang công tác ở trường Ams mới hiểu rõ đó là ngộ nhận. Trường THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam là nơi quy tụ các học sinh giỏi, còn trong hàng nghìn học sinh đang theo học ở trường cũng có rất nhiều hoàn cảnh, số phận. Và trường hợp em Nguyễn Trung Hiếu là một ví dụ.
Tuy nhiên, bài văn của Hiếu cũng đã gây “sốc” với ngay chính nhiều thày cô đang giảng dạy tại trường bởi hoàn cảnh của gia đình em. Và hơn thế, các thày cô rất khâm phục ý chí nghị lực của cậu học trò nghèo nhưng học giỏi này. Hiếu chưa nằm trong tốp học sinh xuất sắc của trường, nhưng cũng là một học sinh khá thông minh. Năm học vừa qua em đã đoạt giải nhì trong kì thi Olympic vật lí và cuối năm được cô giáo chủ nhiệm nhận xét trong học bạ là học sinh học giỏi đều các môn học.
Đến thăm gia đình em mới thấy hoàn cảnh gia đình quả rất khó khăn. Mẹ Hiếu (chị Nguyễn Thị Hạnh) bị suy thận mãn tính nặng phải chạy thận đã 8 năm. Bố Hiếu (anh Nguyễn Xuân Sơn) sức khỏe kém, theo bà nội em kể thì bố em từ nhỏ bị viêm tai giữa, đến khi phát hiện máu chảy ra đằng tai mới cho đến bệnh viện thì đã muộn, bác sĩ nói đã “ăn vào não” và để lại di chứng là trí nhớ và sức khỏe bị giảm sút, không có khả năng lao động. Bà nội Hiếu đã cao tuổi mắt lòa. Mọi chi tiêu cho 5 người trong gia đình Hiếu ở giữa Hà Nội trong thời buổi giá cả leo thang đều chủ yếu trông chờ ở số lương hưu ít ỏi của ông nội em - một cựu quân nhân hiện đang ốm nằm liệt giường …
Cảm thông với gia cảnh của em, Ban giám hiệu nhà trường đã phát động phong trào “Nhà giáo trường Ams đỡ đầu cho học sinh nghèo, học sinh có hoàn cảnh đặc biệt”. Sau một tháng triển khai, tính đến trung tuần tháng 10/2011, ban vận động đã nhận quyên góp và chuyển tới em Nguyễn Trung Hiếu số tiền là 12,9 triệu đồng và một bộ laptop. Ngoài ra, để có nguồn tài chính ổn định và giúp em Hiếu có điều kiện học tập nâng cao trình độ các thày cô còn có hình thức chia sẻ phong phú khác như trích lương “tặng hàng tháng” cho em Hiếu 450 ngàn đồng; thày Nguyễn Trọng Tuấn nguyên hiệu phó nhà trường cam kết cho em Hiếu vay hàng tháng 500 ngàn đồng cho đến khi học hết lớp 12; còn cô Nguyễn Thúy Hằng giáo viên toán thì tặng em một suất học bổng cho tất cả các môn học ở trung tâm “Học mãi”… Hiện nay cuộc vận động vẫn tiếp tục được triển khai.
Nguyễn Trung Hiếu cho biết em rất xúc động trước tình cảm các thày cô dành cho em và gia đình. Em không còn phải nhịn ăn sáng để đi học nữa. Em tự hứa sẽ thật cố gắng để giành thành tích cao hơn trong học tập nhằm vượt lên số phận và để ngày mai lập nghiệp, không phụ lòng mong mỏi của các thày cô, của gia đình …
Vũ Quốc Lịch
(Giáo viên trường THPT chuyên Hà Nội Amsterdam)
*Dưới đây là bài văn của Hiếu đã gây “sốc” với giáo viên trường THPT Hà Nội - Amsterdam.
Thư gửi mẹ.
Mẹ thân yêu của con !
“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .
Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.
Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.
Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.
Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.
Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.
Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …
Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …
Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …
Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.
Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.

Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.
Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.
Đứa con ngốc nghếch của mẹ
Nguyễn Trung Hiếu


VU LAN BUỒN

Ngày lễ vu lan qua đi,mình đã không làm được gì cho mẹ,vẫn như mọi ngày, công việc luôn bận rộn .mình muốn thể hiện cái gì đó nó cụ thể ,nó thực tế cho mẹ hơn.chưa một lần con nói với mẹ rằng :con yêu mẹ nhiều lắm!


Vẫn biết mẹ chẳng cần nghe nói thế,mẹ chỉ cần các con mẹ mạnh khỏe,làm ăn bình thường,hòa đồng với xã hội.các cháu mẹ ngoan ngoãn,học giỏi là mẹ vui rồi.vậy mà những điều đơn giản này cũng khó lắm sao, .

Chủ Nhật, 5 tháng 8, 2012

TÔI ĐI BIỂU TÌNH


12/6/2011
Phẫn nộ vì trung quốc tiếp tục gây hấn,mình chỉ là một công dân bình thường .một hạt cát quá bé,chả là cái đinh gỉ gì so với thế giới này.
Thế nhưng lương tâm mình tự hỏi,tại sao và tại sao.đất nhà mình nó đến ăn cướp ,nó bảo là của nó.ngư dân đang đánh cá nó bắt nó đuổi,nó tịch thu,nó phạt tiền ,nó giam tận nhà tù của nó.những người ngư dân đã nghèo khổ lại càng nghèo khổ,vay hàng vài trăm triệu đóng tàu đi biển,thế mà nó tịch thu,vợ và các con ở nhà trông đợi những chuyến ra khơi,mang đầy tôm cá.sao lại phải chịu cảnh nước mắt ngắn dài,ngóng chồng con,bên bờ biển.nợ chồng lên nợ,cuộc sống nghèo khổ cơ cực vẫn bám lấy những ngư dân ven biển.sách vở của con ở ngoài đó,cơm của vợ con ở ngoài đó.vậy mà chúng cấm ,chúng bắt,chúng tịch thu.
Tại sao mình lại bức xúc ư?họ chỉ là những người chả quen chả biết....

.
Không ! sự việc không phải là chuyện nhỏ,nếu ngư dân sợ tq mà không dám ra biển,nếu ngư dân sợ tq mà chỉ loanh quanh ven bờ.vậy thì tôm cá đâu cho chúng ta ăn? họ sẽ sống bằng gì .bỏ hết quê lên thành phố ư?bỏ hết biển để vào trong ư? Chuyện không phải là nhỏ,mỗi ngư dân là một chiến sĩ biên phòng,mỗi ngư dân là một lính hải quân .là tai mắt của tổ quốc.là những trinh sát biển cừ khôi,chính vì vậy phải bảo vệ ngư dân,phải gây sức ép với tq không được gây hấn,không được bắn giết ngư dân việt nam.không được cản trở hoạt động của ngư dân trên chính biển đảo của mình.không được xâm phạm lãnh thổ và biển đảo của việt nam.phải trả lại những hòn đảo đã ăn cướp của việt nam.
Chủ tịch nước NMT đã nói chủ quyền là bất biến Như tôi đã phát biểu trước Quốc hội chiều nay, vấn đề chủ quyền biển đảo với bất cứ quốc gia nào cũng thiêng liêng, bất khả xâm phạm. Nước to, nhỏ cũng đều có nhận thức như vậy.
Thủ tướng NTD đã nói: đề nghị các cấp, ngành và địa phương tiếp tục khẳng định mạnh mẽ và thể hiện ý chí quyết tâm cao nhất của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân trong việc bảo vệ chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán của Việt Nam trên các vùng biển và hải đảo của Tổ quốc.
Còn mình chả biết nói ở đâu thì đi biểu tình,ủng hộ chính phủ,ủng hộ ngư dân việt nam.
17/7/2011
Cái ngày đáng nhớ,không bao giờ quên được,một kỷ niệm đẹp trong cuộc đời,một niềm vui hay là nỗi buồn đều đúng cả.cũng như những lần đi biểu tình trước - 12/6 và 3/7 .rất đông người tham gia ,hầu hết là các giáo sư ,tiến sĩ.những nhân sĩ trí thức.các nhà văn nhà báo ,sinh viên,những cựu chiến binh.những người yêu nước.tất cả đều nồng cháy sự hận kẻ xâm lược.kẻ bất lương, lời nói không đi đôi với hành động của tq.16 chữ vàng và bốn tốt do đặng tiểu bình đẻ ra ,chỉ là thứ mị dân.ai cũng biết,chính phủ cũng biết.thế nhưng ngậm bồ hòn làm ngọt.vì chúng mạnh quá,việt nam không thể thắng nổi nếu xảy ra chiến sự
Cần có một trái tim nóng và một cái đầu lạnh,như vậy là khôn ngoan,nếu bị chọc tức mà nổ súng trước thì thôi rồi..mà có khi chúng nổ trước rồi lại vu cho mình ấy chứ.tq là vậy,thâm nho thối tha.
Cái ngày 17 đáng nhớ trong cuộc đời vì :chính phủ đã cho công an ra dẹp biểu tình,sau chuyến đi của thứ trưởng ngoại giao hồ xuân sơn.tq bảo rằng cần phải định hướng dư luận.vậy định hướng là thế này đây.công an ,cảnh sát cơ động,dân phòng.đông như kiến cỏ,đông hơn cả người biểu tình.các loại xe đặc dụng chờ sẵn.
Những khuôn mặt của những người yêu nước ,căm giận tq.vẫn vui vẻ ,chẳng hề hẹn nhau ,mình cũng vậy,đâu có quen ai đâu.vậy mà cùng cười cùng hô,cùng đả đảo.
Lần này vừa mới biểu tình được 10p thì các lực lượng an ninh bắt đầu loa loa inh ỏi,họ đọc đủ thứ.họ dồn ép những người biểu tình,họ lôi kéo du đẩy lên xe,nhằm bắt những người biểu tình ra khỏi khu vực này.có một số người bị chúng đánh ,có một số bị bức lên xe thô bạo.mình bị lôi lên chuyến xe đầu tiên .trên xe đã có một số người bị bắt lên .mình tức quá hét lên vào mặt mấy thằng cảnh sát cơ động:tại sao ?tại sao ?tại sao?biểu tình ôn hòa chống tq xâm lược mà bị bắt à?luật ở đâu ra vậy.chúng mày là người trung quốc à...mấy thằng cơ động cứ im thin thít..chẳng nói gì cả.nhìn khuôn mặt của chúng cũng thấy tội tội....một số người khác thì rao giảng chính nghĩa cho bọn chúng nghe.Mình chưa thể bình tĩnh để mà nhẹ nhàng: tôi hỏi các anh ,các anh có thấy xấu hổ không khi về nhà vợ con hỏi hôm nay các anh đã làm gì?các anh khoe chiến thắng à ....những khuôn mặt vẫn im thin thít bất động.tôi biết các anh vì miếng cơm manh áo.vì cuộc sống,nhưng tôi thà đi làm xe ôm làm cửu vạn kiếm ăn còn hơn đi làm cái công việc xấu hổ này.
Vẫn im thin thít .......mình bức xúc quá lại tiếp:rồi các anh sẽ phải tự vấn lương tâm mình....hay là các anh không có lương tâm....im thin thít


Lúc này mọi người trên xe vẫn bức xúc,thế rồi bắt đầu hô to: đả đảo tq.ủng hộ ngư dân việt nam.giặc đến nhà đàn bà cũng đánh,đứa nào không hô đứa ý là chó....mẹ ý chửi bon cscđ như chửi chó.mình ngại quá,hết cả văn minh.toàn những nhân sĩ trí thức và sinh viên ,vậy mà mẹ ý vung cả băng vệ sinh nữa.nhưng thông cảm vì đàn bà mà lị
Thế mà hay ,công an cho cả chuyến xe đi biểu tình khắp ,khỏi phải đi bộ.bà con hai bên đường cứ gọi là trố mắt,tưởng có đoàn văn công nào đi vậy.đi từ đại sứ quán tung của,đến từ liêm ,cũng xa.gớm cho anh em đi tận nơi thâm sơn cùng cốc này thế à.xuống đến đồn công an .cả đoàn vẫn hô ,mà còn hô to hơn.vui như hội bởi vì yêu nước đâu có tội,nếu có bắt thì cũng phải thả thôi.xe này chở khoảng 20 người bị bắt.nhìn cũng quen vì những cuộc biểu tình trước cũng có mặt.hỏi thăm,bắt tay nhau ,xin số đt của nhau.và truy vấn công an.tại sao lại bắt,các anh có biết tq đang làm gì không?
họ bảo có đảng nhà nước lo.
Vậy khi tq đến tận hà nội cứ bảo đã có nhà nc lo đi,chúng tôi càng khỏe,nhà nc lo tại sao lương càng tăng ,cuộc sống càng khó khăn.khi pháp.mỹ đánh việt nam thì ai là người lo,bao nhiêu liệt sĩ hy sinh ở biển đảo vì đâu.
Rất nhiều rất nhiều chất vấn mình có viết thì đến mai mất..../
Một lúc sau có thêm 2 chuyến xe chở người bị bắt về đồn nữa.tổng cộng ở đây là 46 người
do một giáo sư đứng ra bảo.bởi vì sợ họ sẽ giữ riêng một ai đó.vào bao nhiêu phải ra bấy nhiêu.
Công an bắt đầu làm việc,một số được dồn vào các phòng.một số được gọi riêng ra/trong đó có mình.
Một người có vẻ lớn tuổi hơn mình tý gọi mình ra khỏi chỗ anh em đang ngồi.mình bảo
--Tôi à
-Vâng anh đấy












-Đi đâu anh.mà anh là ai (vì anh ta mặc thường phục,không có phù hiệu gì cả)
-Tôi là an ninh ở PA(mình chả nhớ PA gì)
-Vậy cho tôi xem thẻ,tôi cũng phải biết được làm việc với ai

Anh ta đưa thẻ cho mình xem-sau đó chả nhớ rõ nữa,đại khái đó là viên an ninh chìm thuộc PA ??.cấp đại úy.tên là khỉ gì chả nhớ.anh ta quê phúc thọ,
Anh ta lấy giấy bút ra làm biên bản
Mình nói trước luôn:
-Anh chỉ ghi những gì tôi nói thôi đấy-nếu không dúng là tôi không ký
Anh ta bắt đầu vào câu chuyện
-Tại sao anh được mời về đây?
-Không phải mời mà là bắt ,
-Không phải vậy theo tôi hiểu ,họ chỉ mời thôi
-Mời à anh ,tôi nói để anh hiểu hơn,có người còn bị đánh
-Tại sao anh đi biểu tình,anh đi theo tổ chức nào?
Vì bức xúc với cách hành xử của tq với ngư dân việt nam,với các tàu thăm dò dầu khí của việt nam.cậy mạnh hiếp yếu,hành xử tiểu nhân.nói một đằng làm một nẻo.xâm chiếm biển đảo việt nam...bắn giết ngư dân việt nam...ui cha cha ...mình nói một thôi một hồi vì kiến thức nhiều lắm.giống như được giảng bài vậy
Anh ta bảo –tôi cũng bức xúc lắm chứ,nhưng không phải theo cách của các anh,các anh có thể yêu nước nhiều cách .quyên góp ủng hộ
Tôi cũng đã ủng hộ-anh có biết phong trào góp đá xây trường sa?do báo nhà nước tổ chức.anh có biết trương trình in áo phông ủng hộ ngư dân quảng ngãi?
Anh ủng hộ bao nhiêu?
Tôi ủng hộ mỗi chỗ 50 ngàn
Anh làm gì
Tôi làm nội thất
Vậy cuộc sống cũng khá giả?
Không !làm kinh doanh nghề này tạm đủ sống
Vậy sao anh không lo làm ăn,mà lại lãng phí thời gian đi bt
Tôi thu xếp cv đc,và không thể ngồi nhà khi bức xúc.mà tôi yêu cầu anh hỏi những vấn đề liên quan thôi,những câu này không liên quan gì đến hôm nay
Anh đi thế này được bao nhiêu tiền?
..thằng này ngu- mình nghĩ nhưng trả lời:tôi không cần tiền kiểu này,có trả mấy triệu một ngày tôi cũng không đi ,chúng tôi hoàn toàn trong sáng.
-Tại sao anh mặc áo này(chả là mặcáo cờ đỏ sao vàng,câu này nó ngu nữa )
-Mặc áo này cấm à-mình hỏi lại
-anh mua áo này ở đâu?
...Lại ngu tiếp...nhưng mình lại hỏi lại:
Nhiều chỗ bán lắm,Anh muốn mua bao nhiêu cái
mà câu hỏi này không liên quan đến hôm nay,đề nghị anh làm việc nhanh cho
Anh ta bị lỡm mấy lượt nên bảo mìnhđại ý là:
Chúng tôi có nguyên tắc làm việc của mình,cho nên tôi mong anh hợp tác để buổi làm việc hiệu quả,những câu tôi hỏi đều có mục đích cả,nghe anh nói tôi hiểu anh là một người hiểu biết,vậy hãy coi đây là chuyện ngoài lề .không ghi trong biên bản.tôi nhiều tuổi hơn anh,(chả là anh ta xem CMT mà lỵ)vậy ta nói chuyện thẳng thắn nhé.
- Vâng,rất sẵn sàng
Anh thấy đi thế này thế nào?
..anh ta hỏi một câu nhiều nghĩa.không hỏi thẳng là đúng hay sai,lợi hay hại không nên hay nên.đã vậy mình trả lời cũng cong như thế
Tôi kể anh nghe câu chuyện về những ngư dân nhé!.anh có hay xem ti vi không,anh có thấy cảnh những người vợ lăn lóc bên bờ biển ,với những vành khăn trắng không?anh có thấy những xóm không chồng bên những vùng biển nghèo khó không?<....đoạn này thì mình nhớ chính xác vì nó đã ăn sâu vào lòng mình rồi...>anh có thấy hình ảnh của những ngư dân ngồi trên thuyền của mình ,ôm đầu trước những cái dùi cui của lính tq không?
Anh có biết biệt danh sói biển không? Đó là ngư dân mai phụng lưu,một con sói biển thực thụ.đã ba lần bị tq bắt,lại vay lại đi tiếp ,sạt nghiệp vì bị tịch thu cả ba lần,nợ lần chồng chất,nếu sói không đi thì ai dám đi mà không đi thì mất biển,là ngầm công nhận biển là của tq.một ngân hàng đã đầu tư cho sói biển vay tiền đóng tàu để bám biển,trong khi đó họ thiếu gì chỗ đầu tư hiệu quả...
Anh ta ngắt lời: nghe anh nói giống như anh ở một cái gì ,một tập thể .....
Mình hiểu câu nói không thẳng của anh ta-nói luôn
-Tôi chỉ có một mình,có lẽ cả cái huyện quốc oai này có mỗi mình tôi đi.
-Vậy tôi thấy anh mặc áo giống nhiều người
Tôi là một công dân tốt,tên tuổi địa chỉ anh đã có,anh có thể điều tra
Anh ta hỏi về gđ-anh có mấy con?
-Hai thằng anh ạ
- gd,khai tên con giả,công việc làm theo bố
-Thế anh đi con có biết không?
-Tôi không cho biết,vì không cần thiet.
-Rồi chúng nó cũng biết
-Không !tôi không muốn
-Nếu bây giờ bảo anh ra đảo đi chiến đấu anh có đi không?
-Tôi đi ngay,rất nhiều người muốn đi
...Anh ta vẫn ghi biên bản
Rất nhiều câu hỏi loanh quanh -hóa ra anh ta không ngu đâu-vớ vẩn là mắc vào cái bấy ngay ấy chứ,nhưng cây ngay chả sợ chết đứng.kể cả anh ta gởi hố sơ về xã cũng chẳng vấn đề gì
Thế này anh ạ,tôi cũng hiểu tình hình biển đông,cũng biết bức xúc,thế nhưng mọi việc đã có đảng và chính phủ lo....
Mình ngắt lời..vâng tôi biết đảng và chính phủ đã nỗ lực rất nhiều.sống bên cạnh một nước lớn,cho nên phải hiểu thế của mình,chính phủ đã làm rất tốt trong thời gian vừa qua.thế nhưng chúng tôi cũng xuống đường để ủng hộ chính phủchủ tịch nước và thủ tướng đã nói rất rõ :làm tất cả để bảo vệ đất nước,chủ quyền là bất biến.
-Nhưng biểu tình cần phải xin phép
-tôi đã đọc hiến pháp của việt nam,không thấy có một dòng nào là cấm biểu tình.tôi chỉ làm cái gì luật không cấm,lần họp tới đây mong quốc hội ra luật biểu tình
Anh có đi bộ đội không?
Tôi đi năm 81
Rồi anh ta hỏi đơn vị ,ngành nghề khi tại ngũ cấp bậc.mình lại bảo-những câu hỏi không liên quan tôi không trả lời đâu
Anh ta nói-anh cũng đi bộ đội rồi anh hiểu,hơn nữa anh lại là cán bộ,tôi mong anh xuy nghĩ lại.hôm nay chúng ta kết thúc ở đây.
Mình đòi xem biên bản và đọc kỹ,phải công nhận anh ta ghi trọn vẹn ý của mình,chỉ là tóm tắt thôi,chứ không dài dòng như trên đây,mãi tận hôm nay mình mới biên tập lại cho tròn chữ,tròn câu.chứ ngay hôm ý nhờ làm sao hết.nhưng chắc chắn là tất cả các ý trên đây đều đúng vì nó ăn sâu vào kiến thức mình rồi.
Xong xuôi mình cầm biên bản đi kiếm máy pho to ,anh ta không cho,nhưng dứt khoát mình phải làm hai bản.tìm một lúc các phòng chả có .anh ta bảo phải mang lại đây.không phải cứ muốn là được-mình chả ngán-vậy thì tôi chụp bằng điện thoại vậy.
Công việc đến đây kết thúc.anh ta bảo anh ta là đồng hương,người ở phúc thọ,anh ta bắt tay và hẹn gặp lại.
Ừ mình nghĩ chắc chắn sẽ gặp lại,bởi mình sẽ lại đi bt khi tq còn gây hấn.lúc này ngoài sân đã đông lắm,mọi người xong trước mình,hóa ra chỉ có một số nổi hơn là bị đưa đi hỏi.còn lấy đâu ra công an mà hỏi riêng 46 người.c.a cũng chả dám hỏi những bác tiến sĩ ,bác giáo sư kia,họ đốp còn ác hơn mình ấy chứ.lúc này đã 11h30 mọi người bắt công an phải thuê xe trả về chỗ bị bắt...hí hí buồn cười qua đi mất,một thiếu tá tên là tuấn đồn trưởng, hứa sẽ tìm xe,anh ta từ lúc vào đến giờ khá tử tế.mọi người nói không có xe thì cứ ngồi đây,tận lúc có chứ dứt khoát không về.cái mẹ béo hô rõ to:quyết không về nếu không có xe.rồi mẹ ý cùng mấy người đi mua đủ thứ đồ ăn nhanh,..và nước uống... báo hại cả đồn công an phải ở đây cùng anh em,mọi khi họ đã ngồi bên bàn ăn cùng vợ con rồi.
Chỉ thương các giáo sư tiến sĩ,không khỏe như anh em bọn tôi.các bác ấy đi tìm đồn trưởng mãi mới thấy.nhưng cũng không có xe,thế là đành chụp ảnh kỷ niệm ở đồn công an,rồi mọi người đi bộ ra ngoài.một ý kiến nảy sinh:





Chúng ta đi biểu tình mà chưa được tron vẹn,vậy thì chúng ta biểu tình tiếp,đoạn này mới khoái....bà con ta người thì trố mắt,người thì hô theo,suốt chặng đường dài từ đồn ra tới bảo tàng hà nội,gần 1h trưa nắng quá đi mất,nhưng mà vui đáo để,-biểu tình kép- là cái tựa mà báo chí đặt cho.cuối cùng vì nắng quá ,tiến sĩ NXD bảo thôi chúng ta tạm nghỉ ở đây ,cuốc trường trinh còn dài,bây giờ chia tay thôi .mọi người bắt tay nhau như người nhà ,như người thân.ra đón xe buýt về thì lạ quá ,xe cứ đi tuột mà không dừng bến,khổ lây cả mấy người không biểu tình.hóa ra tối về đọc báo mới thấydo cấp trên được chỉ thị là :kệ mẹ chúng nó...cho chết nắng..hí hii.
Cuối cùng tất cả mạnh ai lấy vẫy taixi lượn về chỗ gửi xe.
Một ngày đáng nhớ trong cuộc đời